Suy tư xót xa trong ca khúc Chiều Hạ Vàng của ca sĩ Bảo Yến

0
21

“Chiều Hạ Vàng” của Bảo Yến là bản ballad đầy cảm xúc, thể hiện sự xót xa của người phụ nữ về tình yêu đơn phương. Câu chuyện trong ca khúc gợi lên nỗi đau cô đơn và hy vọng tan vỡ. Bằng giọng hát sâu lắng, Bảo Yến đã chạm vào tâm hồn người nghe và để lại ấn tượng khó phai.

Những năm 80 của thế kỷ trước, sự xuất hiện của giọng ca Bảo Yến tựa như một cơn địa chấn trong làng nhạc. Trong từng ngóc ngách của khắp mọi miền Việt Nam, từ Trung, Nam Bắc, đâu đâu cũng nghe tiếng ca của cô văng vẳng.

Ai đã từng được nghe Bảo Yến hát vào khoảng hơn 30 năm trước thì sẽ không ngạc nhiên tại sao giọng hát của cô lại có sức hút lớn như vậy. Đó quả thực là một giọng hát độc đáo, hiếm có khó tìm trong muôn vàn giọng hát một màu của âm nhạc Việt. Tiếc rằng nhiệt huyết cống hiến cho sân khấu âm nhạc của Bảo Yến đã sớm lụi tàn chỉ sau gần 10 năm hoạt động âm nhạc. Sự trở lại của Bảo Yến sau này cũng chỉ ở mức cầm chừng và mang tính chất giao lưu, chứ không còn là sự tham gia tích cực trong làng nhạc vốn đã trở nên phức tạp trong những vòng xoáy của thị phi, không còn là mảnh đất rộng mở để những ca sĩ trầm tính như Bảo Yến có thể hồn nhiên tận lực cống hiến như xưa được nữa.

Dù vắng bóng rất nhiều năm trong âm nhạc, nhưng trong lòng những người hâm mộ thì cái tên Bảo Yến vẫn là một tượng đài của dòng nhạc trữ tình đa từng đạt tới những thành công hiếm người có được. Bảo Yến có lối hát vàng – trữ tình rất đặc trưng, theo kiểu giọng miền Trung, với quãng giọng vang rộng tự nhiên, sắc nét, khoan thai, nhưng không kém phần mùi mẫn, da diết, ngọt ngào.

Trong sự nghiệp của mình, Bảo Yến đã từng thu âm cả ngàn ca khúc, đã ghi dấu ấn với rất nhiều bài hát nổi tiếng, một trong những bài gây ấn tượng nhất, được khán giả nhớ đến nhiều nhất có lẽ là Chiều Hạ Vàng của nhạc sĩ Nguyễn Bá Nghiêm. Đây là bài hát của một nhạc sĩ không mấy người biết đến, cũng không có nhiều sáng tác, nhưng như một mối duyên, lại bất ngờ được tiếng hát Bảo Yến đưa đi rất xa. Nhưng có một điều đau lòng là nhạc sĩ xấu số Nguyễn Bá Nghiêm lại không thể nhìn thấy “đứa con tinh thần” của mình nổi tiếng, được hàng triệu người nghe nhạc yêu thích.


Click để nghe Bảo Yến hát Chiều Hạ Vàng

Em hát đi
Ru mây hạ về
Hạ trắng lang thang miên man tình buồn
Dòng sông này lá hát trên cây
Mây trôi trôi chim ngủ đồi nhớ 

Những giai điệu buồn vương man mác đưa người nghe chìm sâu trong dòng tâm sự của những buổi chiều mùa hạ. Không biết đã bao nhiêu mùa hạ đến rồi lại đi theo vòng quay của thời gian, chỉ biết rằng cứ mỗi khi hạ về lại có người đứng bên “dòng sông” vắng, để mặc cho dòng tâm trạng lang thang chìm trôi vào miền nhớ. Trong chúng ta, hẳn ai cũng có những mối tình mùa hạ tươi trẻ, nồng say, chói chang, rực rỡ. Những mối tình ấy như những đặc ân mà tạo hoá dành riêng cho tuổi trẻ, để rồi khi đến một độ tuổi nào đó, ngồi nhìn lại những mùa hạ cũ, sẽ không tránh khỏi cảm giác bâng khuâng, hoài nhớ:

Em hát đi
Lênh đênh giọt buồn
Hoài mãi trong ta bơ vơ chiều về
Dòng sông này nhớ mãi em ca
Nhìn hạ về cây lá rưng buồn 

Em hát đi
Ru ngủ giấc chiều nay
Mây bay bay mơ tiếng ca trên đồi
Chiều hạ về nhớ áng mây trôi
Lá trên cây hong con nắng mơ màng 

Ai đó đã nói rằng, nếu như thanh xuân là một cơn mưa rào thì cho dù có bị cảm vẫn muốn quay lại để được ướt thêm một lần nữa. Bởi những dấu ấn về nó sẽ luôn “hoài mãi trong ta”, sẽ mãi là những khúc ca tươi đẹp nhất trong đời người.

“Em hát đi.. Em hát đi… Em hát đi”, những ca từ lặp đi lặp lại khắc khoải, rưng rưng như một sự khẩn nài, nguyện xin được trở lại những ngày xưa để lại được nghe giọng hát em, để được sống lại những mùa hạ xưa cũ, để tắm mát thanh xuân và để xua đi những miên man tình buồn, những lênh đênh, bơ vơ vọng sâu trong tâm hồn. Nhưng làm gì có ai đảo ngược được thời gian, làm gì có cỗ máy thần kỳ nào đưa được người về quá khứ nên chỉ đành xin một giấc mơ để nghe lại “tiếng ca trên đồi”, để “lá trên cây” được hong chút ấm áp dù gì bằng “con nắng mơ màng”. 

Ta lắng nghe ngu ngơ hạ về
Hạ trắng bơ vơ ru em lời buồn
Chiều mây vàng nhớ tiếng em ca
Mây lang thang trong nắng hanh vàng 

Chiều Hạ Vàng rõ ràng là một tình khúc. Nhưng xuyên suốt ca khúc, chẳng có câu chuyện tình nào được kể, không trùng phùng cũng chẳng có chia ly, những cao trào xúc động lại càng không có. Toàn bộ ca khúc chỉ như một khúc tâm tình, sẻ chia dòng tâm trạng hoài nhớ mênh mang về những mùa hạ xa xưa trong ký ức của nhân vật trữ tình. Và cái sự miên man, bồi hồi, nhớ thương da diết đó đã được ca sĩ Bảo Yến khắc hoạ sắc nét bằng giọng hát trầm sâu mà như nức nở của mình.

Ca khúc Chiều Hạ Vàng được Bảo Yến hát lần đầu trong băng nhạc Gò Công thứ nhất, nhạc sĩ Quốc Dũng hòa âm. Nữ ca sĩ kể lại rằng khoảng giữa thập niên 1980, nhạc sĩ Nguyễn Bà Nghiêm từ Vũng Tàu đến Sài Gòn đưa tận tay cho cô 6 bài hát, trong đó có Chiều Hạ Vàng. Những bài hát này được trộn chung với các nhạc phẩm của nhạc sĩ Hoàng Phương và phát thành băng nhạc Gò Công nổi tiếng đã chắp cánh đưa tên tuổi Bảo Yến bay lên đỉnh cao của nhạc Việt trong nước vào cuối thập niên 1980.

Tuy nhiên một điều đau lòng là sau đó Bảo Yến mới biết tin tác giả của Chiều Hạ Vàng – nhạc sĩ Nguyễn Bá Nghiêm đã gặp một tɑi nạn và mất trên đường từ Sài Gòn về lại Vũng Tàu.

Nữ ca sĩ tâm sự trên một chương trình truyền hình: “Anh dành hết tất cả những tình cảm và tâm tư để viết trong một chiều hạ nắng vàng đó với tình yêu của mình. Trong khi Bảo Yến được nổi tiếng thì anh không được thưởng thức bản nhạc của mình nổi tiếng”.

Cảm ơn bạn đã quan tâm và đọc bài viết này. Hy vọng thông tin đã giúp bạn hiểu rõ hơn về ca khúc “Chiều Hạ Vàng” của ca sĩ Bảo Yến và cảm nhận được sâu sắc trong tâm trạng suy tư xót xa của bài hát. Hãy tiếp tục ủng hộ và theo dõi những thông tin mới từ chúng tôi.

Theo dõi
Thông báo của
guest
0 Góp ý
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận